CHÓ HỌC

             Thịt chó nấu một nồi

        

   Thịt chó là món ăn dân dã nhưng rất ngon mà lại bổ dưỡng tuy không là món ăn mang tính quốc tuý quốc hồn như ở Triều Tiên nhưng món thịt chó ở xứ ta cũng khá phổ biến nơi nào cũng có. Thịt chó đã đi vào mọi ngõ ngách mọi xóm thôn từ ải Nam Quan tới mũi Cà Mau từ hải đảo xa xôi tới Tây nguyên rực nắng đâu đâu cũng có các đệ tử lưu linh trung thành với món ăn rất chó học này.

      Chó có nhiều cách chế biến thành những món ăn ngon hợp khẩu vị của từng vùng tuy cách pha chế có khác tí đĩnh nhưng đều có các loại gia vị đặc thù như sả riềng mắm tôm...thì mới ra vị chó có người không ăn được thịt chó do nhiều nguyên nhân nhưng lại rất thích xơi món giả cầy với mùi mắm tôm thơm phức lắm mợ đâm ra ghiền nên bỏ luôn kiêng cử cứ thế mà đánh chén tất tần tật...khi có cơ hội làm bàn. Thịt chó nấu theo kiểu của dân sành điệu ở thành phố thì rất cầu kỳ bọn lính rừng như chúng tôi lấy đâu ra soong nồi và các loại gia vị ấy... Các thứ đó tuy linh tinh nhưng không thể thiếu cho một dây chuyền công nghệ chế biến đầy kỹ thuật để làm ra món chó cực ngon này...thì bọn tôi đã tự cung cấp được ở rừng mà riềng sả lá mơ mọc tốt và lớn nhanh như thổi ấy thế nên bọn tôi mới ngã chó ầm ầm... Lính rừng thì gia tài nấu nướng chỉ là cái soong cơm cái soong canh cảm ơn chúng cũng là cái vật thể nấu nướng to nhất làm gì cũng phải gói gọn vào một trong hai cái nồi sinh tử ấy thôi.

     Đó là món chó nấu một nồi rất độc đáo.

     Và cũng như nhiều thực đơn khác các món thịt chó cũng bắt đầu bằng món tiết canh rất hương vị chó của mình. Muốn ăn tiết canh chó thì phải chuẩn bị bổi trước nếu chưa sẵn thịt chó thì bổi có thể là lưỡi cổ họng tai lợn băm hạt lựu cho bổi vào từng chén nhỏ...treo chó lên cành cây rồi cắt lấy tia tiết hồng...Tiết canh chó ăn mát bà cố nên phải uống thêm tí rượu có cái bánh tráng gạo nướng giòn càng hay ăn kèm với rau thơm trên mặt bát tiết nên rắc ít lạc đã đâm nhuyễn cho đỡ...hãi. Trong lúc các bậc trưởng lão ngồi thưởng thức món tiết canh này thì ngoài kia ả gâu gâu của chúng ta cũng đã được thui rơm vàng óng muốn ra thịt nhanh thì phải cắt để lại bốn khuỷu chân chó làm sau cùng phải làm thật sạch bằng cách nướng đỏ que sắt rồi xiên vào các kẽ chân này...( với sức nóng hằng trăm độ thì chẳng có con vi trùng nào còn sống nổi nữa đâu ).

    Dồi chó là món danh bất hư truyền bạn chưa nghe ư : sống trên đời không ăn dồi chó chết xuống âm phủ biết có hay không ? quả thật dồi chó mà có thêm tí thịt mỡ lợn thì cực ngon...ăn giòn béo mà không ngấy.

    Món hấp bọn tôi dùng thịt thăng hai bên hông của nó ướp thấm gia vị rồi cuốn lại cho thật chắc tay gói lá chuối buộc lạt hẳn hoi tim gan thì để nguyên...còn tất cả các thứ tả bí lù thì xắt cục vừa ăn ướp gia vị xong xào sơ cho thịt săng lại. Hạt lạc sống bóc vỏ ( bằng cách ngâm nước sôi ) giã dập trộn chung vào món thịt tả bí lù này...Xếp sả đập dập vào đáy nồi rồi đổ thịt này lên phía bên trên xếp tim gan dồi và thịt cuốn lá chuối...đun lửa to đến khi vớt hết các món chùm gửi phía trên ra thì cho lửa nhỏ lại để lửa riu riu thôi cho món thịt này kịp ra nhựa thì ăn mới tuyệt cú mèo.

     Khi dồi chín vớt ra nướng lại trên lửa than hồng cho ửng vàng..rồi quăng vào chỗ không đất không trời tiếp đến là món tim gan cũng thế...Món hấp lá chuối là món độc đáo nhất món này giống như giò heo rút xương vậy. Bạn thử tưởng tượng xem khi thịt chín đem lột lớp lá chuối bên ngoài rồi xắt hơi dày thành từng khoanh tròn có hình xoắn ốc đẹp mắt khói bay nghi ngút thơm lừng...ăn rất giòn mà lại có hương vị là lạ của lá chuối rừng thế mới ngộ. Còn món cuối cùng thì chúng tôi chẳng biết gọi là món gì rựa mận chăng - cũng được xáo chăng - cũng xong...Rựa mận thì không đúng vì xương xẩu tùm lum còn gọi là xáo ư  cũng không ổn vì nước quá sền sệt...chúng tôi chỉ biết gọi nó là món tả bí lù món này ngon hết biết ăn với bún bánh mì cơm phở đều được tất. Nhưng ở rừng thì lấy đâu ra cái thứ " sơn hào hải vị" ấy khoai môn sọ luộc xắt lát ăn với món tả bí lù này cũng thuộc loại thượng đẳng thần lắm rồi...Ăn thịt chó thì phải ngồi bệt xếp bằng trên chiếu hoa nhắm với rượu cuốc lủi mới đúng sách vở ông cha để lại vừa ăn vừa đàm đạo văn chương thì rất bác học...nếu có ngâm thơ thì cũng tốt thơ ngâm lúc này có thêm mùi đặc sản...cho chó mới thích.

      Nói đến thơ thì tôi lại nhớ ngay tới Bùi Thi sĩ quá cố nhân tiện tôi cũng xin mượn linh hồn hai câu thơ nổi tiếng của ông nhưng có thay đổi lời ca chút ít cho hợp với khẩu vị chó học của bài viết này :

                     Dạ thưa...thịt chó bây giờ

                     vẫn còn có kẻ đợi chờ.. ấy ơi

•-          Ủa sao lại chờ ấy ơi..mà ấy ơi là cái gì chứ ?

                        Chẳng qua là tiếng gọi của bạn nhậu đôi khi thấy nhớ nhớ quen quen mà chẳng nhớ quen từ bao giờ ngay cả cái tên cũng tịt nốt.. đành gọi ấy ơi là rất lịch thiệp. Chuyện là có anh chàng tới cữ mà trong túi chả có xu nào cứ đi qua đi lại quán nhậu muốn rớt cái giò mà thiên hạ vẫn cứ im lặng đáng sợ.. đành bước vô quán mắt ngó láo liêng "ai kêu tui đó..""ai kêu tui đó.." mà có ai kêu đâu.

                       Chắc là buồn biết mấy khi không gặp tri âm tri kỷ..nhưng kìa :

•-          Ấy ơi..lại đây

                        Quả thật sướng bà cố.

                                                           

                                                                   PTM

                                                                             thu ĐL . 2006


Vô cùng cảm ơn nhà văn Khôi Vũ đã từng đàm đạo đề tài rất khoa học này