T.T.KH - NGƯỜI LÀ AI..?


           T.T.KH - Người là ai ?

     

Chúng ta mặc nhiên cảm ơn lịch sử thơ mới trong quá trình thăng hoa của mình đã nở rộ những sắc màu văn học rực rỡ theo nhiều cung bậc khác nhau nó quyến rũ ta bằng ngôn ngữ của cái đẹp thánh thiện làm cho ta ngây ngất bởi chỉ hai mươi bốn mẫu tự bình thường và thật sự níu kéo người đọc xiết bao khi mà những câu hỏi trong lòng họ chưa có câu giải đáp...Đó là lúc một nghi án văn chương ra đời : T.T.KH - Người là ai  ?

      Từ xưa người ta đã tốn quá nhiều giấy mực để làm rõ cái dung nhan tài hoa của dịch giả Chinh Phụ Ngâm cho đến bây giờ nó vẫn tồn tại hai nghi vấn của hai nhóm đại diện cho hai khuynh hướng khác nhau : một nghiêng về Phan Huy Ích và một của bà Đoàn Thị Điểm. Các công trình nghiên cứu của các nhà khoa học về đề tài này đều rất quý và đáng trân trọng như nhau ta khó mà nghiêng về bên nào nói như thế không có nghĩa là ta đã quá ba phải nhưng khi muốn làm rõ chân tướng của một nghi án người ta cần có những bằng chứng xác thực. Độ tin cậy vào các công trình này phụ thuộc vào bản gốc của tác phẩm ( nhưng bản gốc thì than ôi chẳng bao giờ có được ? ) hoặc những bản chép tay gần nguyên tác nhất xưa nhất thì giá trị được nhìn nhận mới cao nhất. Dù các tác giả trên đã không còn nữa nhưng việc tìm đúng chân dung của một nhân tài trả lại  đúng vị trí xứng đáng cho họ là trách nhiệm của những nhà" khảo cổ  văn chương"chân chính những nhà lý luận phê bình đầy tâm huyết có trái tim nhân cách trong sáng...

      Bảy mươi năm đã qua kể từ khi bài thơ Hai sắc hoa Ti Gôn của T.T.KH ra đời người ta đã tốn quá nhiều giấy mực để viết về tác giả này một nghi án văn chương đang tồn tại song hành với người đương đại vậy thì T.T.KH nàng hay chàng là ai ?

      Ngược dòng thời gian trở về những năm 70 của thế kỷ trước Nguyễn Vỹ trong tác phẩm Văn thi sĩ tiền chiến do nhà xuất bản Khai Trí - Sài Gòn ấn hành ông viết : Thâm Tâm chính là T.T.KH do bị người yêu là Trần Thị Khánh chấm dứt một cách đột ngột cuộc tình duyên không mấy thơ mộng của mình do một chút tự ái văn nghệ bởi các bạn văn sĩ trẻ thời ấy như Trần Huyền Trân Nguyễn Bính Vũ Trọng Can...chọc quê nên Thâm Tâm ( Nguyễn Tuấn Trình ) đã làm bài thơ Hai sắc hoa Ti Gôn ký tên T.T.KH với thâm ý để các bạn tin là của Khánh ( người yêu của ông ) làm..." Cũng trong tác phẩm này Nguyễn Vỹ còn viết : "Tuấn Trình 19 tuổi còn cô Khánh 17 tuổi thi rớt Tiểu học và đã nghỉ học từ mùa hè năm trước...Cô Khánh không biết làm thơ. Cô chưa bao giờ làm thơ cả ! Và cô ghét những bài thơ của Thâm Tâm nữa là khác..."

      - Còn Thế Phong thì sao trong Lược sử Văn nghệ Việt Nam- Nhà văn tiền chiến 1930-1945 do nhà xuất bản Vàng Son- Sài Gòn ấn hành 1974 ông viết khá e dè :" Có rất nhiều giả thuyết nghi vấn bàn về văn chương của T.T.KH. Nhưng thiết nghĩ rằng chúng ta không cần biết chi tiết là của ai ? mà chỉ cần bốn bài thơ ấy của T.T.KH những bài thơ bất hủ lãng mạn đau thương ( Romantisme tour manté ) thành khẩn và làm bao nhiêu người rung cảm theo ".

      -Còn theo nhà văn Trần Thanh Địch mà Phan Hoàng đã ghi lại trong tạp chí Kiến thức Ngày nay số đầu năm 2001 thì sao ? Có lần gặp ông Trần Thanh Địch Phan Hoàng hỏi : "Nghe nói ông cũng từng chơi với Thâm Tâm và biết những bí mật xung quanh T.T.KH ?"- Trần Thanh Địch không ngần ngại : " Tôi nhớ khoảng năm 1941 từ Sài Gòn ra Hà Nội chơi một lần cùng Thâm Tâm lang thang trên phố Hàng Đào tôi hỏi "T.T.KH có phải là anh không ?"Thâm Tâm lấy cái mũ bê rê đang đội liệng lên trời chụp và cười : " Chứ còn ai nữa ! "

      -Ngày 13-3-1990 trên tờ Văn nghệ Mã Giang Lân viết : "T.T.KH là ai ?Là Trần Thị Khánh là Thâm Tâm Khánh là Tuấn Trình Khánh...lại có người nói T.T.KH chính là Trần Thị Khánh người em gái đồng tông với nhà thơ Tế Hanh ở Thanh Hoá vân vân và vân vân. Tôi có thể nêu lên rất nhiều những huyền thoại huyễn hoặc nữa xung quanh cái tên T.T.KH này...Theo tôi mọi cái tên diễn dịch khẳng định ở trên đều là của giả. Ngay cả hai bài thơ tiếp sau là Đan áo cho chồng và Bài thơ cuối cùng dù được ký tên là T.T.KH cũng rất có thể là của giả nốt bởi vì xét về ý tứ nghệ thuật thơ cũng có những mâu thuẫn những điểm đáng ngờ."

      -Còn trên tờ Nhân Dân chủ nhật số 23 tháng 7-1989 Hoàng Tiến tuyên bố chắc nịch : "Hôm nay xin công bố với bạn đọc một thông tin chúng tôi được biết về T.T.KH. Người kể còn sống mà T.T.KH cách đây bốn năm vẫn còn gặp. Chúng tôi thấy cần phải công bố ngay vì nó có lợi cho việc làm văn học sử sau này....Nhà thơ Lương Trúc ( Phạm Quang Hoà ) là người cung cấp tư liệu và tất nhiên ông sẽ sẵn sàng chịu trách nhiệm về họ tên tác giả Hai sắc hoa Ti gôn được công bố dưới đây. Cùng nghe hôm đó với tôi còn có nhà thơ Trần Lê Văn và nhà thơ Tú Sót. T.T.KH tên thật là Trần Thị Khánh người yêu của Thâm Tâm. Hai người yêu nhau nhưng biết không lấy được nhau hẹn giữ kín mối tình để đỡ phiền đến gia đình của nhau sau này. Cô Khánh đọc tiểu thuyết thứ bảy có in truyện ngắn Hoa Ti Gôn của Thanh Châu ( số tháng 9-1937) và bị xúc động tự thổ lộ câu chuyện riêng bằng bài thơ Hai sắc hoa Ti gôn và gửi đăng tiểu thuyết thứ bảy."..."tiếp đó...là Bài thơ thứ nhất và viết riêng gửi tặng Thâm Tâm bài thơ Đan áo...Do có nhiều người nhận là người yêu của mình trong số này có nhà thơ Nguyễn Bính Thâm Tâm hồi ấy còn trẻ với tính hiếu thắng của tuổi trẻ ông đã gửi báo Phụ nữ bài thơ Đan áo để minh chứng với thiên hạ rằng T.T.KH chính là người yêu của mình. Tất nhiên không có sự đồng tình của T.T.KH."..." Được biết T.T.KH về sống ở Thanh Hoá đã bốn năm nay không biết bây giờ bà còn hay mất nhưng cứ xin phép cho chúng tôi được công bố điều bí mật trên vì nghĩ rằng : Thời gian qua đi đã dài nhà thơ Thâm Tâm đã mất ông nhà của bà cũng đã quy tiên...Vả lại cũng vì công việc của văn học sử nếu đã tìm ra được tác giả của một tác phẩm nổi tiếng thì dù đắn đo đến đâu rồi cũng phải công bố ".

      Tới đây ta biết thêm một " sự thật " khác : Trần Thị Khánh là người biết làm thơ..?

      -Đến năm 1994 Thế Nhật với T.T.KH- nàng là ai do Nhà xuất bản Văn hoá ấn hành qua " Bức thư ngỏ thay lời kết gửi chị Trần Thị Vân Chung và anh Thanh Châu "  :" Xin được gọi là chị như ngày nào chị đã ký dưới các bài viết của mình là T.T.KH....Ở đây chúng tôi cũng có lời tạ lỗi với ông nhà- ông Lê Ngọc Chấn ( dầu đã qua đời ) và các con của chị vì những điều "thóc mách" chúng tôi viết trong cuốn sách này. Cuối cùng xin anh Thanh Châu- nhà văn- tác giả Hoa Ti gôn  và Những cánh hoa tim hiện đang ở Hà Nội người mà theo chúng tôi là nhân vật chính trong cuộc tình thơ này."....

      Còn "người trong cuộc" thì nói gì ta hãy lắng nghe nhà báo Phan Phú Yên với bài Hiểu rõ một con người phải đâu là việc đơn giản đăng trên Phụ nữ chủ nhật số 44 ngày 12-11-2000 khi hỏi nhà Văn Thanh Châu :" Có nhiều nghi vấn cho rằng nữ sĩ T.T.KH có thể là người yêu của nhà văn Thanh Châu...Nhà văn Tô Hoài có lần cũng nói đại khái chỉ có Thanh Châu mới biết rõ T.T.KH là ai. Nếu không phiền xin ông cho biết rõ hơn về con người đứng sau cái tên T.T.KH bí ẩn này ?"-( Nhà văn ngập ngừng hồi lâu ) rồi trả lời :" Cũng như mọi người tôi chỉ biết T.T.KH qua mấy bài thơ nổi tiếng của nhà thơ từ khi tôi viết truyện ngắn Hoa Ti gôn năm 1937. Chuyện xưa lắm rồi xin khép lại thôi."

      Và cũng từ nhà văn này năm 1939 trên Tiểu thuyết Thứ bảy ông viết :" Tôi thì tôi chưa được biết mặt biết tên thực của T.T.KH. Tôi chỉ biết rằng đó là một người đàn bà đã viết nên  được những vần thơ đẹp trong lúc thực thà cảm xúc. Còn muốn gì hơn nữa ? Sao người ta lại cứ muốn làm nhơ bẩn tất cả những cái gì gọi là trong sạch ở trong cõi đời này ? "

      -Khi tác phẩm T.T.KH -nàng là ai của Thế Nhật xuất bản năm 1994 nêu đích danh tên tuổi bà Trần Thị Vân Chung thì chính bà Vân Chung đã công khai lên tiếng phủ nhận mình là T.T.KH thư của bà từ Pháp gửi về được đăng tải trên báo Thanh Niên và một số tờ báo khác. Ngoài ra cũng có một số đọc giả viết bài gửi về báo không tin bà Vân Chung chính là T.T.KH. Điều này đã làm nhiều người ngờ vực  tính chân thực của cuốn sách nói trên "-( Trần Đình Thu- Đi tìm tác giả bí ẩn T.T.KH- báo thanh niên số 302- ngày 29.10.2005.)

      - Ở baó Sài Gòn giải phóng thứ bảy 4-10-2003 Hoàng Anh viết :"Trong mấy thập niên qua nhiều người đưa ra nhiều cách để giải đáp câu hỏi T.T.KH là ai ? Tuy nhiên khi người trong cuộc không chịu lên tiếng thì mọi cố gắng giải thích cũng chỉ là giả thuyết có thể đúng mà cũng có thể không đúng "...

      -Gần đây nhất trên báo Thanh Niên từ số báo 297 đến số 303-30.10.2005 đã cho đăng 7 bài của Trần Đình Thu viết về T.T.KH với kết luận cũng với hai nhân vật chính là Thanh Châu và Vân Chung tuy dài dòng văn tự nhưng cuối cùng thì cũng đồng quan điểm như T.T.KH - nàng là ai  của Thế Nhật.

      Trở lại nghi án văn chương có một không hai này   ta thấy T.T.KH có bốn bài thơ ba bài đăng ở Tiểu thuyết thứ bảy và một bài đăng ở báo Phụ nữ mà người ta nghi là Thâm Tâm gửi. Với những quan niệm nhận thức của các nhà văn nhà thơ qua nhiều thời gian khác nhau mà tôi vừa trích dẫn ở trên chúng ta thấy gì qua những ý kiến này ?- T.T.KH là Thâm Tâm thì có Nguyễn Vỹ Trần Thanh Địch Thế Phong...T.T.KH là Trần Thị Khánh thì có Hoàng Tiến Lương Trúc ( Phạm Quang Hoà ) còn  Trần Lê Văn Tú Sót...là người nghe chuyện của hôm đó- T.T.KH là Trần Thị Vân Chung có Trần Đình Thu Thế Nhật...

      Còn chúng ta tôi hay bạn sẽ nghĩ gì ?

      -T.T.K.H  hay T.T.KH  ?

Mỗi chữ trên đây đều có một suy luận khác nhau...Cách viết nào đúng nhất thì cách suy luận chính xác nhất điều này có được tính xác thực khi toà soạn báo Tiểu thuyết thứ bảy còn giữ bản thảo của T.T.KH phần tôi vẫn phải theo số đông là dùng chữ T.T.KH.

      -T.T.KH là Trần Thị Vân Chung ? chẳng lẽ chữ viết tắt Trần Thị Vân Chung là T.T.KH hay T.T.K.H ? còn nếu tách T.T và KH ra thì KH cũng chẳng có gì là họ hàng với Thanh Châu ! Có chăng là những câu thơ mà chúng ta nên chú ý sau đây như T.T.KH đã viết  : "Từ đây anh hãy bán thơ anh..." hay " Cố quên đi nhé câm  mà nín / đừng thở than bằng những giọng thơ"...thì không thể là hình ảnh người yêu của Thanh Châu - nhà văn được và cũng tính từ mốc thời gian 1939 này là  lúc Thanh Châu viết trên Tiểu thuyết Thứ bảy " Tôi không khỏi có chút tự kiêu vì đã tạo ra được một người đàn bà thi sĩ do một mối cảm gây ra trong một chiều thu vì đã làm nổi tiếng trong một dạo cái loài hoa tầm thường ấy. Mà rồi đây tất cả những ai sắp đi qua cảnh đoạn trường kia ngẫm ngợi những vần thơ của T.T.KH nếu có vơi được lòng buồn thì khác gì như là tôi đã tìm ra được liệu sầu hoa ?"Còn bà Trần thị Vân Chung thì nói gì nhỉ ?Trích th? bà viết tại Pháp ngày 4 Novembre 1994 gửi tuần báo Thanh niên số 142 (538) ngày 4-12-94 viết : BÀ VÂN NƯƠNG-TRẦN THỊ VÂN CHUNG "TÔI KHÔNG PHẢI T.T.KH " Đó là tựa đề bức thư  đính chính của bà Vân Chung có nội dung : "Cuốn sách T.T.KH -nàng là ai ? tới tay tôi ngày 28-9-94 do nữ sĩ Thư Linh gửi...Đọc xong cuốn sách tôi nhận thấy đây là chuyện mơ hồ hư cấu do sự tưởng tượng của nữ sĩ Thư Linh người cung cấp tài liệu giả tưởng cho tác giả Thế Nhật..." Và bà Vân Chung viết tiếp :" Sự sỗ sàng của người đàn bà có chồng rồi mà còn có cử chỉ vô luân tồi bại như đã tả trong cuốn sách T.T.KH-nàng là ai (từ tr 54 tới 65 ) nếu chúng tôi có mặt tại quê nhà đã đưa chị ra toà kiện về tội mạ lỵ và vu khống !". Bà kết luận :" Tóm lại tất cả những điểm kể trên đều không đúng trường hợp và con người thật của tôi. Chứng tỏ chị ( Thư Linh ) đã cung cấp tài liệu giả tưởng cho tác giả Thế Nhật để gán ghép tôi là T.T.KH một nữ sĩ tài danh đã có những vần thơ trác tuyệt đã được sự cảm phục của tất cả người Việt Nam ưa chuộng văn chương suốt hơn nửa thế kỷ nay ( trong đó có cả tôi nữa ) với mục đích gì ? Vì danh lợi chăng ? Nhưng thật đáng tiếc đạo lý và lương tâm đã không cho phép tôi nhận ẩu vì mạo danh một nữ sĩ nổi tiếng cũng như đạo văn là một tội xấu xa nhất trong văn giới ! Cho nên một lần nữa tôi phủ nhận tôi là T.T.KH !..."

Tôi hoàn toàn tin tưởng những lời thanh minh trên của bà Vân Chung là trung thực một kẻ sĩ đích thực có hạnh văn chương đều  phải xử sự như bà...Xin được bàn riêng về khía cạnh văn vẻ giữa những tứ thơ của T.T.KH và thơ của bà Vân Chung ta không thể  thấy có nét đồng điệu nào ở đây cả ta  thử lắng xem bà viết :

      "...Sầu thu ghi lại mấy dòng đây

      Thắm nhạt càng phai cảnh sắc này

      Mái tóc sương pha cay đắng đủ

      Tương giang một giải mênh mông nước

     

      Ô thước đôi bờ vương vít mây

      Phảng phất mưa vương hồn Chức nữ

      Buồn dâng nghèn nghẹn ý chua cay...

                           ( trong bài Sầu thu liên hoàn 10 bài )

      ( Trích nguyên văn : T.T.KH-nàng là ai - Thế Nhật - trang 76-77)

Hay như :

                  "...Cho lòng dìu dặt chút men cay

                  Sống với chờ mong tự bấy chầy

                  Cứ tưởng xuân về hồng thắm má

                  Nào hay thu tới ủ ê mày..."

  ( trích nguyên văn  T.T.KH-nàng là ai - Thế Nhật trang 78 )

Rõ ràng đây không phải thơ của T.T.KH có khẩu khí của thơ Đường luật thì đúng hơn tuy bài thơ đầu bị lạc vận ( chắc do trích dẫn sai ) còn nếu nguỵ biện thì cũng có thể cho rằng T.T.KH chuyển hướng thi pháp ?  Nhưng có một điều mà không ai có thể chối cãi được là với trình độ chấp bút siêu đẳng như T.T.KH  thì không thể gieo vần bất cập như bảy câu thơ trích dẫn đầu tiên mà lại sai chính tả nữa chứ ! Thực ra đó là lỗi của sách trích dẫn chứ trong Tơ Sương 1962 - nào có viết thế. Trong 10 bài thơ liên hoàn ấy của bà bà viết :

                  "Sầu thu ghi lại mấy dòng đây

                  Thắm nhạt vàng phai cảnh sắc này

                  Mái tóc sương pha cay đắng đủ

                  Làn da nắng sạm nhớ thương đầy

                  Tương giang một dải mênh mông nước

                  Ô thước đôi bờ vướng vít mây

                  Phảng phất mưa vương hồn Chức Nữ

                  Buồn dâng nghèn nghẹn ý chua cay "

                                               ( trích Tơ Sương - 1962 )

       Đây là một bài thơ Đường luật hoàn hảo.

      -T.T.KH là Trần Thị Khánh ? Sao không là Tào Thị Khuê Trịnh Thị Khương Trương Thị Khoẻ...mà cứ phải là họ Trần..?  Theo tôi T.T.Khánh này là nhân vật của hai trong một một T.T.Khánh 17 tuổi thi rớt tiểu học không biết làm thơ một T.T.Khánh với : "Và thế là T.T.Khánh giận cô viết bài thơ lấy tiêu đề Bài thơ cuối cùng gửi đăng ở Tiểu thuyết thứ bảy vừa hờn giận vừa yêu thương và cũng từ đấy T.T.KH tắt lịm trên thi đàn" ( Hoàng Tiến - Nhân Dân chủ nhật số 23-tháng 7.1989 ).

      - T.T.KH là Thâm Tâm ? - Vậy khi Thâm Tâm viết " Chỉ có ba người đã đọc riêng / bài thơ "đan áo" của chồng em..." Thâm Tâm có ngụ ý gì ?

Xin viết thêm là những năm 1936- 1937 ở phố Chợ Hòm ngoại ô Hà Nội có một nhóm văn nghệ sĩ trẻ với các bút hiệu Thâm Tâm Trúc Khê Trần Huyền Trân Nguyễn Bính...đều rất trẻ họ có một tờ tuần báo nhỏ tên là Bắc Hà đóng vai chủ động trong tuần báo này là Trần Huyền Trân...những áng văn thơ truyện ngắn của họ đã ra đời tại đây. Bài thơ liên ngâm Ngô sơn vọng nguyệt của bốn thi sĩ đã quá cố là Trúc Khê Thâm Tâm Trần Huyền Trân và Nguyễn Bính trong một đêm  trăng thanh rằm tháng 7 năm 1940 đã cùng nhau uống rượu tại quê nhà Trúc Khê : Làng Canh Hà Đông đã nói lên mối thâm tình tri âm tri kỷ của họ đây là một bài thơ liên ngâm khá hay :

                  " -Non Ngô dưới bóng trăng rằm

                  duyên may gọp bạn tri âm bữa này                     T.K

                  -Rượu vào chưa rót men say

                  riêng lòng đã thấy rót đầy tình nhau                      T.H.T

                  -Biết rằng gặp mãi nhau đâu

                  duyên bèo nước có bền lâu bao giờ                   N.B

                  -Rượu say còn lắng trăng mờ

                  ngày sau  e bóng người thơ lạc loài                    T.T

                  -Bàn chi những chuyện ngày mai

                  hứng vui thu lại nghìn đời : một đêm                    T.K

                  -Nghìn năm trăng sáng còn lên

                  đời ly biệt mới biết duyên tương phùng              T.H.T

                  -Uống cho say não say nùng

                  nghìn năm ai thoát khỏi vòng biệt ly                     N.B

-Ngày mai mãi mãi dù đi

gió thu còn giục hồn về Ngô sơn                          T.T

-Chênh vênh núi nhỏ một hòn

lưu danh hoặc sẽ nhờ ơn thi hào                         T.K

-Lững lờ trăng đã lên cao

ha...ha...hãy uống trăng vào lòng ta                    T.H.T

-Trăng lên trăng mãi không tà

trăng lên trăng mãi không già trăng non             N.B

-Tiệc tàn đến chén con con

mai sau vẫn nhớ trăng tròn đêm nay.                   T.T

                              ( Trích báo Thơ số  25- tháng 9.2005 ) 

      Chỉ riêng với Thâm Tâm ( T.T ) thôi góp mặt trong bài thơ này có sáu câu nhưng đã tới bốn câu có tính gở phải chăng hồng nhan bạc mệnh là cái hố đời lúc nào cũng đợi sẵn kẻ tài hoa ?...

      Trở lại với Bài thơ cuối cùng của T.T.KH ta thấy bài này với bài thơ đan áo có gì liên quan với nhau ? : " Chỉ có ba người đã đọc riêng / Bài thơ đan áo của chồng em..." Vâng có liên quan đấy chứ ta hãy nhẩm tính ba người đã đọc riêng và...bài thơ đan áo của chồng em chữ của đã khẳng định chủ nhân trực tiếp làm ra nó...như vậy là phải có bốn người biết bài thơ này rồi ! Bốn người ấy sao không thể là những người thân thiết trên kia ?

      Sau khi truyện ngắn Hoa Ti gôn ra đời Thanh Châu viết hồi ức trên tiểu thuyết thứ bảy 1939 :"Tôi mặc áo đi dạo chơi các phố. Sau cùng gõ cửa nhà hoạ sĩ Lê...Hoạ sĩ Lê đi vắng. Tôi được rõ rằng hoạ sĩ về quê chơi. Nhưng trong phòng khách tôi nhận thấy những dây hoa Ti gôn trắng ngâm mình trong một cái chậu thuỷ tinh xanh...Một ý định nảy ra trong óc : Tôi sẽ về quê hoạ sĩ Lê chơi...cũng có lần hoạ sĩ rủ về ở đấy một người bạn thân để vẽ tranh cho tĩnh...Buổi chiều xuống chầm chậm trong khi tôi bước trên những con đường nhỏ trong làng ( làng của hoạ sĩ Lê )...Tôi đã ngửi thấy nhiều hương hoa quý quen quen lúc đi qua những thửa vườn đất rộng có bờ rào cây cao rậm. Thế rồi trong một cái vườn như vừa nói đó tôi đã trông thấy bóng một người con gái hái hoa. Đó là một thiếu nữ độ 17 18 tuổi. Nàng đứng trên một chiếc ghế gỗ với tay lên giàn nứa đương bận gỡ những dây hoa Ti gôn đỏ. Tôi không trông rõ mặt nàng nhưng chỉ để ý đến hai cánh tay trắng để trần trên đám lá xanh và suối tóc như đêm chảy sau lưng... Tối hôm đó tôi viết trong cơn sốt rét. Và hai tuần sau cái truyện ngắn Hoa Ti gôn của tôi đã in trên mặt báo này." Đây là lời minh chứng đáng suy ngẫm...Thanh Châu và người con gái có đôi tay trần trắng nõn nà kia chưa một lần hò hẹn gì còn người hoạ sĩ lang bạt thường vác giá vẽ qua đây chủ yếu để ngắm cô gái vậy người hoạ sĩ bạn thân ấy của Thanh Châu là ai ? Ai trong thời gian này vẽ tranh tài hoa hơn Thâm Tâm ký tên Tuấn Trình trên tờ báo nhỏ Bắc Hà ? Hoạ sĩ Lê của Thanh Châu cũng có thể là Tuấn Trình chăng sao lại không thể được nhỉ ! Xét thêm một khía cạnh khác đó là thời gian truyện ngắn Hoa Ti gôn ra đời 1937 mà trước đó Thanh Châu đã thấy trên bàn của hoạ sĩ này cắm hoa Ti Gôn trong cái lọ xanh...Và nguyên nhân nào mà người hoạ sĩ kia rủ Thanh Châu về nơi làng quê của người chị họ nơi  mình đang nghỉ trọ để Thanh Châu có dịp ngắm giàn hoa Ti Gôn trắng đỏ hai màu ngắm cô gái hái hoa với đôi cánh tay trần nà nuột dưới tán lá xanh và suối tóc đen tuyền như dòng sông đêm trải lụa ? Với thời gia hai tháng sau khi bài thơ Hai sắc hoa Ti gôn của T.T.KH  ra đời và tiếp đó là Bài thơ thứ nhất để rồi khi Bài thơ đan áo ký tên T.T.KH được gửi đăng báo Phụ nữ thì Bài thơ cuối cùng cũng được đăng lên Tiểu thuyết thư bảy năm 1938 phải chăng đây thời gian đợi chờ có tính khoan nhặt của hai loại nhạc cụ như chiêng hay trống chẳng hạn bốn bài thơ có cùng một tác giả đan xen lẫn nhau như được sắp xếp trước và dĩ nhiên có lời giã biệt cuối cùng bất chợt để tạo một dấu nhấn mạnh trong lòng người đọc đang tưởng tiếc:

                     "Anh hỡi tháng ngày xa quá nhỉ ?

                     Một mùa thu cũ một lòng đau

                     Ba năm ví biết anh còn nhớ

                     Em đã câm lời có nói đâu."

                          ( Bài thơ cuối cùng - Tiểu thuyết thứ bảy -1938 )

Ba năm qua tức là năm 1935 mối tình của T.T.KH và "người ấy" đã có rồi phải chăng Thanh Châu cũng chính là người ấy của T.T.KH ba năm trước  ? Nhưng Thanh Châu thì đã bị loại ra khỏi nghi án này từ đầu bởi các câu thơ sau của T.T.KH đã khẳng định người yêu lý tưởng của mình là một nhà thơ còn Thanh Châu chỉ là một nhà văn không hơn không kém :

                     -"Cố quên đi nhé câm mà nín

                     Đừng thở than bằng những giọng thơ "

                                             ( Bài thơ thứ nhất )

                     -"Từ đây anh hãy bán thơ anh..."

                                             ( Bài thơ cuối cùng )

Nói như thế không có nghĩa là hoàn toàn khẳng định nhà văn Thanh Châu không biết làm thơ đâu nhé...Có một bài thơ nhan đề Di chúc rất đáng chú ý :" Mong cỏ nội / Xoá đi ngàn chuyện dở / Để trên mồ / Con dế đẫm sương kia / Vẫn thay mình / Kể đẹp chuyện đêm khuya..." Trước đó ông đã có thơ đăng trên tờ Phong Hoá - tiền thân tờ Ngày Nay của nhóm Tự Lực Văn Đoàn ví như bài thơ Lá run chẳng hạn - số 66 ra ngày 29.9.1933 bài thơ này cũng không có gì đặc sắc...Sau này ông vẫn làm thơ để...bỏ túi chứ không đem in." (Văn Giá - Kiến thức ngày nay  số  513 ).

         Tới đ&acir

phanthanhminh

Đến rồi vào thơ tự sáng tác thơ sưu tầm....
mà chưa gặp tri âm

MInh Thơ

hi!

đó là tên hội ấy mà
cầm nghĩa cũng tựa như là cầm ca
buồn sầu ngâm để cho qua
vui cùng chia sẻ đó là hội em!

nếu rãnh người hãy ghé xem
văn thơ tin tức chuyển đem thơ về
dù thời gian có bộn bề
tinh thần thơ vẫn tràn trề con tim!

hỏi rằng người đã đến tìm
hay chưa mà vẫnim lìm vậy ta?!

phanthanhminh

Cảm ơn Cầm Thơ Sao là Cầm ? hỡi em

THơ

đọc những lời thơ của người xưa
chợt dâng cảm xúc tả sao vừa
những áng văn thơ luôn sống mãi
nghìn năm còn đó há đâu phai!

mời người hãy ghé Hội Cầm Thơ
của chúng em đây lúc bấy giờ
tuổi trẻ vầng thơ còn con nít
nhưng mà không thiếu những mộng mơ!
hi!http://forum.zing.vn/forumdisplay.php?f=484