TỪ COMMENT CỦA BẠN BÈ...ĐẾN NHỮNG VẦN THƠ CAM CẢM


Thật là kỳ diệu khung trời văn chương ảo này đã dựng cho thơ một sân khấu hoành tráng để trình diễn để tiếp cận với người yêu thơ. Từ những comment nho nhỏ của bạn bè cũng làm cho tâm hồn ta thư thái - dẫu một chút- với cuộc sống vốn vật vã cam go...Tôi xin gởi đến các bạn thơ của Minh Thơ...


ảnh PTM
sương sớm trên hồ Xuân Hương - ptm


  • MinhThơ | 14/10/2008 21:31

ĐỜI KHI NÀO ĐẸP

đời khi nào đẹp hỡi anh?
tiếng yêu em biết để dành cho ai....!
làm sao để có những ngày
ấm êm vui vẻ và dài yêu thương...!

chắc là tuyết lạnh hơn sương
chắc là ngày tháng yêu đương vui vầy
chắc là cỏ nhỏ hơn cây
chắc là em giận anh đây mới buồn

chắc là anh chỉ nói suông
đời khi nào đẹp để buồn không vương
chắc là anh nói tiếng thương
đầu môi chót lưỡi không hương nhạt mờ

chắc là anh lắm mộng mơ
chắc là anh vẫn thờ ơ lạnh lùng
chắc là ta chẳng tương phùn
đời khi nào đẹp để cùng sánh đôi

chắc là chỉ có mình tôi
lẻ loi nhớ lại thuở hồi xa xưa
chắc là anh đến như mưa
vội mau tan biến khi vừa nắng lên

chắc là anh cũng đã quên
dấu chân kỉ niệm khắc lên lối này
chắc là chỉ ở nơi đây
mình em ôm nỗi đắng cay trong lòng

đời khi nào đẹp mà mong
anh khi nào đến mà lòng cứ thương...!


Bông giấy...


mỏng manh tựa giấy đó chàng
nhưng đừng tưởng bỡ vì nàng có gai
ai mà chẳng nhẹ nhàng tay
đừng trách máu nhuộm thắm đài hoa xinh!



Hoa mận!


trắng tinh cả một góc trời
làm choáng cả mắt chơi vơi cõi lòng
cứ như chào đón nắng hồng
đua nhau thi nở bềnh bồng như mây!



Trúc đào


người nay phiêu giạt chốn nào
để ai chiều ngắm trúc đào làm thơ
vườn nhà lá đổ bơ vơ
ngắm nhìn hoa đó còn mơ bóng người



Hoa sói


như chứa điều gì chưa muốn nói?
sao ghép chi thành một cặp đôi
cớ sao vì sao hoa bối rối?
để màu hương sắc cứ lên ngôi!



 

TÌNH HỌC TRÒ!

MInh Thơ | 12/10/2008 12:36

tình học trò như cơn gió thoảng bay
anh đến anh đi cho nỗi buồn ở lại
cứ tưởng rằng tình ta là mãi mãi
chỉ phút chạnh lòng khờ dại phải không anh?!

cũng mấy năm rồi tình đó thoáng qua nhanh
em vẫn nhớ dẫu đã thành dĩ vãng
bó hoa hồng anh tặng ngày nào lãng mạn
đánh dấu cuộc tình em mãi cứ đeo mang!

giã từ nhau...một ngã rẽ bước sang
giảng đường đại học chỉ mình chàng độc bước
anh nói với em"xin đừng mít ướt...
em cứ khóc hoài anh đi không được ...thấy chưa.."

em nhẹ nhàng ..ờ anh nhớ ngày xưa
anh đã hứa khi vừa quen em đó
"anh hứa rồi ..ân tình này không bỏ...
cho em vào góc nhỏ của trái tim..."

em dỗi hờn chẳng muốn nói gì thêm..
một góc nhỏ thế em tìm ai nữa..?
anh bật cười..nói đùa thôi anh hứa...
trái tim này một nửa chứa hình em..

ngày tháng qua em lặng lẽ êm đềm
tuy xa cách nhưng tim luôn nồng thắm
gởi bài thơ rằng: anh nhớ em nhiều lắm..!
hạnh phúc nào em nồng ấm bao đêm!

rồi mỗi ngày nỗi nhớ ấy tăng thêm
em đâu biết trái tim người thay đổi
đến ngày kia anh e dè khẽ nói.
xin lỗi nàng ...anh gian dối tháng ngày qua!

...mong em đừng buồn và hãy rộng thứ tha...!
thôi em đã hiểu ...chắc anh có người ta bên cạnh
xa mặt cách lòng ..em cảm thông những ngày hiu quạnh!
huống chi giảng đường nơi có lắm nhành hoa!

chắc hoa kia xinh đẹp lại mặn mà
nên anh sa ngã xem tình ta là cát bụi
chỉ vướng chân anh nên giờ anh hất hủi
em thấy tủi hờn nhưng xin chúc người vui!

một thoáng buồn thôi em cảm thấy ngậm ngùi
mà cũng phải tình xưa lùi dĩ vãng
nếu chẳng ngại ngần anh ơi ta là bạn
em chẳng phàn nàn về dĩ vãng tình ta

chắng trách người vì những chuyện đã qua
chắc có lẽ tình học trò dễ xóa
phút chạnh lòng thoáng qua như làn gió
bồng bột tình đầu ai chẳng có ..phải không anh?!



ÁNH TRĂNG VÀ CHÀNG THI SĨ


..nếu một ngày anh nói yêu em

thì anh xin hỏi: êm đềm hay chăng?
mong em đồng ý nói rằng..
anh là thi sĩ ..chị hằng là em..

nếu một ngày anh nói yêu em...
thì em hổng biết để xem lại nào..
lời anh sao quá ngọt ngào
làm em cứ ngỡ lạc vào cảnh tiên

anh là thi sĩ không chuyên
thì em xin nguyện làm liền ánh trăng
chớ không làm bóng chị hằng
em đây hỏi nhỏ anh rằng được không?

em nguyện làm nhánh hoa hồng
để anh đem tặng tình không nên lời
em sẽ làm ánh sao rơi
để anh ước nguyện những lời yêu đương...

hay làm những sợi chỉ vương
để mà se mối tình thương cho người
anh chàng thi sĩ hay cười
có đôi mắt đẹp làm người ta say..

anh làm thi sĩ cho ai
hay chỉ là để trổ tài mà thôi
anh người thi sĩ đang ngồi
ánh trăng lơ lửng và rồi làm thơ

trăng tạo những ước cùng mơ
trăng tạo ra những bài thơ trữ tình
trong trăng cũng có bóng hình
chị hằng ẩn hiện rất xinh dó mà

em làm sao sáng tít xa
cho anh nhìn ngắm để mà làm thơ...
xin anh chớ quá thẩn thờ
định làm thi sĩ bây giờ hay sao...?

________________________________ 
  • 1. quán tôi nghèo ai viễn khách viếng thăm
    họ cứ đến cứ đi như người lạ..
    lần đầu tiên quán tôi thấy lạ..
    viễn khách này...ngộ quá khác người ta..