THƠ CỦA BẠN BÈ

By phan thanh minh



Chiều Lang Thang



                             Lang thang suốt buổi chiều nay

Qua con đường cũ nhớ quay quắt hồn

Đâu đây còn dấu nụ hôn

Cỏ hoa  nín thở lá xôn xao cười


                             Bóng hình tưởng đã xa vời

Tháng năm mưa gió cuộc đời cuốn đi

Chiều nay bỗng lại thầm thì

Ngày xưa...ngày xửa...ước gì ngừng trôi


                             Ước gì mình hết đơn côi

Bước chân quấn quýt suốt đời bên nhau

Hàng cây bóng nắng ngày nào

Như chờ ngắm cánh môi trao dịu dàng


                             Không gian thơm ngát nồng nàn

Lời tình anh rót ngọt tràn tim em

Đan tay suốt buổi chiều êm

Đường sao ngắn quá... sao đêm chóng về


                             Cùng nhau chung cốc cà phê

Nghiêng nghiêng mái tóc em kề vai anh

Bao nhiêu là giấc mộng lành

Em chưa từng nghĩ mong manh tình mình


                             Dòng sông êm ả yên bình

Trời trong nắng ấm chiến chinh qua rồi

Em vừa lạ lẫm trường đời

Là vừa tiễn cánh chim trời vút bay


                             Chén chè thơm ngát chiều nay

Ngày xưa hai đứa vui say thổi giành

Cố tình anh cúi thật nhanh

Trộm hôn lên má em đành...ngẩn ngơ


                             Anh bảo em... đừng có khờ

Con trai xấu lắm...chỉ chờ thế thôi

Không tin... em liếc anh cười

Đố anh hôn được mắt môi mới tài


                             Chè thơm bỗng thoáng hơi cay

Rưng rưng kỷ niệm bóng ai chợt gần

Chiều rơi nỗi nhớ lan dần

Đường dài thăm thẳm ...tần ngần bước chân



                                      Trúc Giang


PTM


More...

Một thoáng TRẦN TỊNH YÊN với KÝ ỨC PHÙ SA...

By phan thanh minh



Ký ức phù sa


Đó cũng là tựa đề tập thơ rất dễ thương của Trần Tịnh Yên - nhà thơ của đất kinh kỳ thơ mộng thuở nào - thú thật  là tôi đã vô cùng hạnh phúc khi nhận được tập thơ này do chính  tác giả gởi tặng dễ thương ở chỗ khổ giấy nhỏ nhắn trình bày đẹp trang nhã sách 80 trang với 46 bài thơ cũng mỏng mảnh như thế nhưng nhìn rất thơ càng thơ hơn nữa khi chính tác giả tự viết lời phi lộ cho mình tôi rất hợp với anh ở điểm này bởi lẽ chẳng ai có thể thay thế cho mình bằng mình để nói hộ những gì mình muốn nói...:

...năm xưa qua ngõ sân đình

có người nhặt được mối tình ai rơi

Ký ức phù sa là tiếng kêu chiều của ngộ - nhận - hư - vô đồng vọng lên hơi thở không ngừng của trái tim mật ngọt và nỗi thao thức triền miên của những tâm hồn khát khao đi tìm lại một thời huy hoàng của cỏ xanh lộng lẫy hoa tươi..Đôi khi vọng động trong cõi thiền tình hư ảo rồi tịch lặng theo sương xanh.

Trên tàu sen lục

tàn rồi

Giọng trầm thổ ngữ

chim đồi

đã bay

Tình tôi

lợp lá heo may

Gió hoang thai thồi

đã gầy mắt em..

Em của thi sĩ như con thuyền độc mộc hoang thai giữa lênh đênh mùa thu hoàng lạp lặng lẽ thả giấc mơ vào sương mai trên dòng Hương Giang biêng biếc để gọi người thơ quay về vùng ký ức yêu thương của mình đầy ắp kỷ niệm thuở nào

Mượn sông

 một nhánh rong vàng

Thắp tình em

giữa

hai hàng thiên thu

Không biết cái tuổi học trò ngày xưa của anh có phải trăn trở trong cái nghèo thi vị như thời tôi không không biết những ước mơ thần tiên ngày xưa của anh có đơn điệu như tuổi tôi trong thời bom đạn triền miên không..mà hồn thơ còn mãi lắng đọng nhiều năm sau ngày hoà bình mới bung vỡ những nẻo quyên ca ( 2000 ) Áo mơ phai ( 2004 ) và tập thơ này Ký ức phù sa 2008 mới lặng lẽ trình làng.. Chậm nhưng còn kịp kịp để cho hồn thơ thăng hoa cùng bạn bè cùng năm tháng để rồi quay về với sương mờ khói toả..rõ là :

Nhân diện bất tri hà xứ khứ

Đào hoa y cựu tiếu đông phong

                       ( Thôi Hộ )

Đó mới là đỉnh của nghệ thuật là thượng nguồn của sự yêu thương như dòng sông có khởi thuỷ mà chẳng có điểm dừng những giọt nước sông trong trẻo kia bé nhỏ kia..đã đi về đâu trong cõi tạm nhân gian này phải chăng từ trong máu của mẹ của em trong hơi thở của muôn loài có mức giới hạn sinh tử.

Chuông chùa

đổ phía heo may

Là chiều dưới trúc

tôi say bên đình

Em tìm cửa Phật

nghe kinh

Tôi về

nhặt được mối tình ai rơi

Có điều gì đó đang lay động trong lòng ta phải chăng đây giống như những ca từ rất nhân sinh của Trịnh những cọng buồn cỏ khô những mắt xanh xao những lá thu mưa reo mòn gót nhỏ..để nên em hình hài trôi dài trôi mãi trôi trên ngàn năm...Ở đó ngôn ngữ thiền vẽ nên bức tranh đời sáng tối bằng nét cọ nhục dục của muôn loài oái ăm thay đó lại là chốn quay về của mọi kiếp nhân sinh trăn trở trong cái thế giới ngục tù đầy biến động bất an này.

Bốn câu lục bát mà tôi vừa trích dẫn trên đây của Trần thi sĩ đã quá độ chín thấu chín mọng như quả thị trong cái bị của bà già trong một  câu chuyện cổ tích xa xưa..có chút huyền thoại có chút nhân gian có tình...Nhưng tôi hơi tiếc...nếu tác giả thay cụm từ mối tình ai rơi bằng bóng hình ai rơi thì hay quá..một đàng là kế thừa một đàng sở hữu chân chính tuy là cùng động tác nhặt như nhau.

Có một điều mà tôi biết và tôi cũng trăn trở là tôi chỉ viết được tàm tạm những câu thơ xưa xưa cổ cổ bước theo dấu chân người đi trước để không biết hỏi mình điều gì cái hiện đại và hậu hiện đại gì gì đó xin để cho người khác. Chính vì vậy khi nhận được tập thơ này của Trần Tịnh Yên tôi cũng như mọi người là thường tìm bài chủ đạo đọc trước đó thường là bài thơ được tác giả lấy làm tựa đề cho toàn tập..

Trần Tịnh yên cũng không ngoài lệ đó nhưng tôi thất vọng thất vọng không phải bài thơ không chuyển tải được điều gì mà tiếc cho tác giả dám đem phế táng một tình yêu nào đó trong tâm hồn mình cho cát bụi phù sa

Trong giấc mơ phồn thực

Khổ hạnh

dưới chân tháp nghiêng

Tiên cảm về những lời yêu em

giấu sau ngực lá

Những giấc mơ

chẳng bao giờ được giải mã

Tôi hoả táng

       tình mình

             trong ký ức phù sa

Vâng đó là thơ là nỗi niềm riêng tư của Trần Tịnh Yên..điều này chỉ có thể nói với riêng mình trong tâm thức trong tiếng thở dài hoài niệm nhưng với bạn thơ người yêu thơ thì khó có thể chấp nhận được bởi

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở

Đời mất vui khi đã vẹn câu thề...đó sao

Chính cái tâm tưởng không nhất quán của người làm thơ đôi khi lại đẻ ra những câu thơ tưởng chừng vô lý nhưng lại rất là thơ ta liên đới

Vườn non

lá quẫy gọi chồi

Về giữa lạ

cỏ mọc lời chiều hoang..

Đã là vườn non mà còn quẫy gọi chồi thì hơi bị lạ..nhưng đó là cái lạ Trần Tịnh Yên là thơ của cái không thơ là ngôn ngữ của cái không biên giới ngôn ngữ

Em môi nụ hạ

xa rồi

Còn phơi dáng đỏ

bên đồi lá thưa

Dẫu biết Phật tức tâm Tâm có em Em là Phật Phật trong ta  ( kinh sa mạc ) thì vô cùng bởi mọi sự giải thích đều khập khiễng cái suy diễn của người này có thể có lý nhưng áp dụng với người kia thì có vẻ cao đạo xa vời yêu nhau cau sáu bổ ba ghét nhau cau sáu bổ ra làm mười cũng chẳng giúp được gì khi mà tình yêu chủ kiến đã muốn đem đi hoả táng cho xuôi...

Không biết mình có thiên về lục bát không mà những câu thơ sáu tám của Trần Tịnh Yên đã làm cho mình bối rối ngất ngây..

Có người

Tình là vết thương

Hồn như quán vắng

bên đường cái quan

Có người

lòng vẫn bỏ hoang

Đời như hạt nước

rụng tràn khe khuya

thì không bàn cãi không chỉnh huấn được gì thơ phải chăng là tiếng nói của tình yêu dị mộng chất chứa trong nó những khổ đau hoan lạc của một đời người phải chăng là một phúc âm buồn của cõi người tạm bợ muốn được xẻ chia

Ngày em

quảy mộng về đông

Có người đi sắc

 về không

một người

phải chăng Trần Tịnh Yên cũng đã từng ngồi đối ẩm với Trịnh trên cái bàn nhân sinh nhân quả này chăng để rồi khi phủi tay cát bụi lại trở về với cái bản ngã không cùng của tạo hoá để khỏi vui khỏi buồn với nhân gian

Có người

người đã bỏ quên

Hồn như giếng lạ

khô bên nghìn trùng

Quả là đạo vị nhưng tiếc thay tác giả không dám phén đi một từ thừa trong khuôn phép của lục bát đành vậy thôi...

Qua 46 ảo khúc dung dị nhưng rất thơ này tôi chỉ lạm bàn đôi vần lục bát rất Trần Tịnh Yên ngoài ra còn nhiếu thể thơ khác nữa cũng được tác giả trao gởi trong 80 trang sách mỏng mảnh này để mong ai đó cảm được. Những thể thơ khác đó có thể tác giả thử nghiệm hay trải nghiệm cũng còn đang mở ngõ..

Chiều nay

bên cỏ giao mùa

Em đi

cổ tích bỗng lưa thưa buồn

Lên hoang vu

bỏ mưa nguồn

Xa em

ta thấy thiên đướng mất vui

Rất khó nói chỉ cảm thôi cũng đủ mệt nhoài bốn câu thơ này tôi xin thay cho lời kết bởi nó như bốn mệnh đề độc thoại độc lập mà tôi thì bé nhỏ vô cùng...

Cảm ơn tác giả đã cho đời những vần thơ sâu còn sâu tới chừng nào thì tôi không đo nổi chỉ biết rằng Liên Hiệp các Hội Văn Học Nghệ thuật Việt Nam đã trao giải 3 cho tập thơ này trong năm 2008 trân trọng chúc mừng.

Vinh danh cho một người thơ một đời thơ..âu đó cũng là cái hạnh của những người cầm bút chân chính vậy

                                     Đà Lạt 22 giờ 18 ngày 12.1.2009

             

                                             

More...

KHÔNG HẸN MÀ GẶP...

By phan thanh minh



 
KHÔNG HẸN MÀ GẶP

Những chàng trai xứ Quảng nhiều Quảng...gặp nhau trên cao nguyên lộng gió này đó là Mai Hữu Phước Ngân Vịnh Nguyễn Nho Khiêm Phan Thành Minh Lê Sinh Thục Nguyễn Tấn On Đào Hữu Thức và Phạm Quốc Ca. Không phải hát cho nhau nghe mà là nâng cốc để tiễn đưa các anh VNS Đà Nẵng hồi loan...Một vài câu thơ rượu được sinh thành

MAI HỮU PHƯỚC

màu dã quỳ

ngơ ngẩn
màu hoa
dã quỳ vàng

Nắng chiều
vàng rợp
cả không gian

Em qua
áo cũng vàng
xao xuyến

Tôi đứng
chôn chân
đến võ vàng

NGÂN VỊNH

cho người yêu

Rượu còn một hớp trên tay
hư vô ta hắt xuống ngày hư không
địa đàng vườn khói bên sông
em xui ta bẻ cành hồng..gãy đau

( Thơ đang chén ngon lành thì có một kiều nữ áo tím của...NTO đến đề tài được chuyển nhanh như chớp...)


LIÊN NGÂM


Áo tím từ đâu tím tới đây    ( PTM )
Anh vừa nâng chén ngất ngây say   ( MHP )
Chiều nghiêng đà lạt sắt se nhớ   ( LST )
Hương sen anh nào biết có ngày   ( NV )

Đà Lạt người về tím phượng ơi   ( NTO )
và khung trời nhớ đã dành ngôi   ( PTM )
...........

Em quên mất rồi các bác viết tiếp nhé


Gửi Phan Thành Minh

phamminhchau | 14/10/2008 13:32

Cho gửi lời thăm các nghệ sỹ xứ Quảng.

Gửi PTM

tranhoangvy | 14/10/2008 13:55

Phan Thành Minh ơi.
" Nhiều chàng...xứ Quảng gặp nhau
Rượu vô thơ xuất có màu...tím em !"
Chúc thật vui nhé.

cảm ơn anh Trần

phanthanhminh | 14/10/2008 14:08

Rượu vô thơ xuất có màu...tím em!"
hè..hè..sao không tím..than cho nó..Huế

Anh PMChâu kính

Phan Thanh Minh | 14/10/2008 14:12

Dạ sẽ chuyển lời anh tới 13 chàng trai và 2 cô gái...Quảng của ta ơi

Gửi phanthanhminh

Nguyễn Minh Quang | 14/10/2008 21:20

Anh Minh ơi ! Vào nhà em thì anh vào trang thơ của em :
http://quanghue.vnweblogs.com
Chứ vào trang nhật ký em chỉ ghi những sự kiện nổi bật mà nhất là y học để em tham khảo thôi không có trao đổi gì hết . Anh nhớ nhé ! Chúc anh khỏe và viết tốt ! Em NMQ.

Re: KHÔNG HẸN MÀ GẶP

phanthanhminh | 14/10/2008 21:23

phanthanhminh

dạ nhớ rồi...quanghue

"ĐỜI KHI NÀO ĐẸP" hả sư huynh?!

MinhThơ | 14/10/2008 21:31

đời khi nào đẹp hỡi anh?
tiếng yêu em biết để dành cho ai....!
làm sao để có những ngày
ấm êm vui vẻ và dài yêu thương...!

chắc là tuyết lạnh hơn sương
chắc là ngày tháng yêu đương vui vầy
chắc là cỏ nhỏ hơn cây
chắc là em giận anh đây mới buồn

chắc là anh chỉ nói suông
đời khi nào đẹp để buồn không vương
chắc là anh nói tiếng thương
đầu môi chót lưỡi không hương nhạt mờ

chắc là anh lắm mộng mơ
chắc là anh vẫn thờ ơ lạnh lùng
chắc là ta chẳng tương phùn
đời khi nào đẹp để cùng sánh đôi

chắc là chỉ có mình tôi
lẻ loi nhớ lại thuở hồi xa xưa
chắc là anh đến như mưa
vội mau tan biến khi vừa nắng lên

chắc là anh cũng đã quên
dấu chân kỉ niệm khắc lên lối này
chắc là chỉ ở nơi đây
mình em ôm nỗi đắng cay trong lòng

đời khi nào đẹp mà mong
anh khi nào đến mà lòng cứ thương...!

Minh Thơ

phanthanhminh | 15/10/2008 06:35

phanthanhminh

Minh Thơ ơi ai làm cho em buồn em trách mà da diết thế nói anh nghe với nào..!


Chắc là em đang trèo cao
tiếng yêu em cắm lối vào danh gia ?
nên giờ ta vẫn là ta
bờ môi diệu dược hóa xa nghìn trùng

More...

KHÔNG HẸN MÀ GẶP

By phan thanh minh




More...

TỪ COMMENT CỦA BẠN BÈ...ĐẾN NHỮNG VẦN THƠ CAM CẢM

By phan thanh minh


Thật là kỳ diệu khung trời văn chương ảo này đã dựng cho thơ một sân khấu hoành tráng để trình diễn để tiếp cận với người yêu thơ. Từ những comment nho nhỏ của bạn bè cũng làm cho tâm hồn ta thư thái - dẫu một chút- với cuộc sống vốn vật vã cam go...Tôi xin gởi đến các bạn thơ của Minh Thơ...


ảnh PTM
sương sớm trên hồ Xuân Hương - ptm


  • MinhThơ | 14/10/2008 21:31

ĐỜI KHI NÀO ĐẸP

đời khi nào đẹp hỡi anh?
tiếng yêu em biết để dành cho ai....!
làm sao để có những ngày
ấm êm vui vẻ và dài yêu thương...!

chắc là tuyết lạnh hơn sương
chắc là ngày tháng yêu đương vui vầy
chắc là cỏ nhỏ hơn cây
chắc là em giận anh đây mới buồn

chắc là anh chỉ nói suông
đời khi nào đẹp để buồn không vương
chắc là anh nói tiếng thương
đầu môi chót lưỡi không hương nhạt mờ

chắc là anh lắm mộng mơ
chắc là anh vẫn thờ ơ lạnh lùng
chắc là ta chẳng tương phùn
đời khi nào đẹp để cùng sánh đôi

chắc là chỉ có mình tôi
lẻ loi nhớ lại thuở hồi xa xưa
chắc là anh đến như mưa
vội mau tan biến khi vừa nắng lên

chắc là anh cũng đã quên
dấu chân kỉ niệm khắc lên lối này
chắc là chỉ ở nơi đây
mình em ôm nỗi đắng cay trong lòng

đời khi nào đẹp mà mong
anh khi nào đến mà lòng cứ thương...!


Bông giấy...


mỏng manh tựa giấy đó chàng
nhưng đừng tưởng bỡ vì nàng có gai
ai mà chẳng nhẹ nhàng tay
đừng trách máu nhuộm thắm đài hoa xinh!



Hoa mận!


trắng tinh cả một góc trời
làm choáng cả mắt chơi vơi cõi lòng
cứ như chào đón nắng hồng
đua nhau thi nở bềnh bồng như mây!



Trúc đào


người nay phiêu giạt chốn nào
để ai chiều ngắm trúc đào làm thơ
vườn nhà lá đổ bơ vơ
ngắm nhìn hoa đó còn mơ bóng người



Hoa sói


như chứa điều gì chưa muốn nói?
sao ghép chi thành một cặp đôi
cớ sao vì sao hoa bối rối?
để màu hương sắc cứ lên ngôi!



 

TÌNH HỌC TRÒ!

MInh Thơ | 12/10/2008 12:36

tình học trò như cơn gió thoảng bay
anh đến anh đi cho nỗi buồn ở lại
cứ tưởng rằng tình ta là mãi mãi
chỉ phút chạnh lòng khờ dại phải không anh?!

cũng mấy năm rồi tình đó thoáng qua nhanh
em vẫn nhớ dẫu đã thành dĩ vãng
bó hoa hồng anh tặng ngày nào lãng mạn
đánh dấu cuộc tình em mãi cứ đeo mang!

giã từ nhau...một ngã rẽ bước sang
giảng đường đại học chỉ mình chàng độc bước
anh nói với em"xin đừng mít ướt...
em cứ khóc hoài anh đi không được ...thấy chưa.."

em nhẹ nhàng ..ờ anh nhớ ngày xưa
anh đã hứa khi vừa quen em đó
"anh hứa rồi ..ân tình này không bỏ...
cho em vào góc nhỏ của trái tim..."

em dỗi hờn chẳng muốn nói gì thêm..
một góc nhỏ thế em tìm ai nữa..?
anh bật cười..nói đùa thôi anh hứa...
trái tim này một nửa chứa hình em..

ngày tháng qua em lặng lẽ êm đềm
tuy xa cách nhưng tim luôn nồng thắm
gởi bài thơ rằng: anh nhớ em nhiều lắm..!
hạnh phúc nào em nồng ấm bao đêm!

rồi mỗi ngày nỗi nhớ ấy tăng thêm
em đâu biết trái tim người thay đổi
đến ngày kia anh e dè khẽ nói.
xin lỗi nàng ...anh gian dối tháng ngày qua!

...mong em đừng buồn và hãy rộng thứ tha...!
thôi em đã hiểu ...chắc anh có người ta bên cạnh
xa mặt cách lòng ..em cảm thông những ngày hiu quạnh!
huống chi giảng đường nơi có lắm nhành hoa!

chắc hoa kia xinh đẹp lại mặn mà
nên anh sa ngã xem tình ta là cát bụi
chỉ vướng chân anh nên giờ anh hất hủi
em thấy tủi hờn nhưng xin chúc người vui!

một thoáng buồn thôi em cảm thấy ngậm ngùi
mà cũng phải tình xưa lùi dĩ vãng
nếu chẳng ngại ngần anh ơi ta là bạn
em chẳng phàn nàn về dĩ vãng tình ta

chắng trách người vì những chuyện đã qua
chắc có lẽ tình học trò dễ xóa
phút chạnh lòng thoáng qua như làn gió
bồng bột tình đầu ai chẳng có ..phải không anh?!



ÁNH TRĂNG VÀ CHÀNG THI SĨ


..nếu một ngày anh nói yêu em

thì anh xin hỏi: êm đềm hay chăng?
mong em đồng ý nói rằng..
anh là thi sĩ ..chị hằng là em..

nếu một ngày anh nói yêu em...
thì em hổng biết để xem lại nào..
lời anh sao quá ngọt ngào
làm em cứ ngỡ lạc vào cảnh tiên

anh là thi sĩ không chuyên
thì em xin nguyện làm liền ánh trăng
chớ không làm bóng chị hằng
em đây hỏi nhỏ anh rằng được không?

em nguyện làm nhánh hoa hồng
để anh đem tặng tình không nên lời
em sẽ làm ánh sao rơi
để anh ước nguyện những lời yêu đương...

hay làm những sợi chỉ vương
để mà se mối tình thương cho người
anh chàng thi sĩ hay cười
có đôi mắt đẹp làm người ta say..

anh làm thi sĩ cho ai
hay chỉ là để trổ tài mà thôi
anh người thi sĩ đang ngồi
ánh trăng lơ lửng và rồi làm thơ

trăng tạo những ước cùng mơ
trăng tạo ra những bài thơ trữ tình
trong trăng cũng có bóng hình
chị hằng ẩn hiện rất xinh dó mà

em làm sao sáng tít xa
cho anh nhìn ngắm để mà làm thơ...
xin anh chớ quá thẩn thờ
định làm thi sĩ bây giờ hay sao...?

________________________________ 
  • 1. quán tôi nghèo ai viễn khách viếng thăm
    họ cứ đến cứ đi như người lạ..
    lần đầu tiên quán tôi thấy lạ..
    viễn khách này...ngộ quá khác người ta..

chẳng biết người ở đâu lại ghé qua
bao lần đến đều nhạt nhòa câu chữ..
quán quan tâm nên ân cần muốn giữ..
đâu tính lời thì khách cứ vô tư

khách hỏi rằng có ai quịt hya chưa!
quán nhỏ nhẹ xin thưa rằng chưa có
họ đến họ đi thoảng 1 lần như gió
đâu ghé hoài ở trọ giống người ta..!

Viết bởi huongxuacondau - 09 Nov 2008 19:40

  • 2. trời đã rạng
    ánh bình minh đã tỏ
    ta đi đây quán chớ bận lòng
    quán không nói ta chẳng buồn phẫn nộ
    trách gì nhà trống giường không

Viết bởi viễn khách - 09 Nov 2008 19:37

  • 3. chủ quán ơi ta dám nợ đâu nào
    không danh tánh..hẳn là ta lừa dối ?
    trả nợ một lần ta sao tính nổi
    tội nghiệp lưng còng râu tóc bạc phơ

quán chẳng tin ta quán cứ nghi ngờ
rất bất chợt ta dừng chân đỡ bước
bán không tính..lần đầu tiên nghe được
nghe được rồi ngẫm nghĩ cũng hay hay

chủ quán ơi ta hỏi nhỏ câu này
quán giúp đỡ bao người cơ nhỡ
có ai đã đôi lần quịt nợ
để quán buồn..khó nói..quán ơi

Viết bởi viễn khách - 09 Nov 2008 19:25

  • 4. sao lạ nhỉ moi từ trong óc não...hi!
    vẫn chưa ra người viễn khách là sao!?
    người không tên..không thật ko nào
    sao cứ đến đi vào thăm quán cũ...

người wen không sao lời thơ não nuột
như thở than khiến quán chuốc ưu phiền
người không tiền ờ ta cũng hàn quyên
lẽ đâu lại có niềm riêng dấu kín

quán của tôi tuy bán mà không tính
trả một lần hỏi người định ra sau
để lâu ngày hẳn khách sẽ nợ cao
một lần trả có thể nào hết nổi

sao viễn khách cứ lặng thinh chẳng nói..

có biết rằng quán sẽ rất buồn chăng?!

Viết bởi huongxuacondau - 09 Nov 2008 18:46

  • 5. ta vẫn biết mình không duyên lắm nợ
    quán vô tư ta cũng đỡ bồn chồn
    lẽ ở đời nhiều dại lắm khôn
    tên hay tuổi có làm ra ánh sáng

quán xem ta kẻ lỡ đường liều mạng
túi cháy khô mà nói chuyện nhân tình
chân đất đầu trần mà phê phán nhân sinh
dám nguyền rủa trời cao đất rộng

chỉ có quán thôi ta còn ham sống

Viết bởi viễn khách - 09 Nov 2008 18:32

  • 6. có lẽ nào...nhữ viễn khách không tên
    làm sao nhớ khi thời gian trôi mãi
    lỡ người đi ko bao giờ trở lại
    muốn kiếm tìm ...mà ngại chẳng biết chi..

lẽ nào người như thế cứ lặng im
đến rồi đi gieo thêm nhiều nhung nhớ
biết đâu trong chữ duyên còn chữ nợ
quán không phiền người đến sợ là sao..!

rõ ra người có có nỗi khát khao
cứ tưởng như đá cao chìm vào núi
người là ai sao không tên không tuổi...
sao vội vàng ..quán đâu đuổi người đi!?

Viết bởi huongxuacondau - 09 Nov 2008 18:05

  • 7. xin trả lời người sông cũng có tên
    ta là một trong những dòng sông ấy
    quán thấy quen ?
    người giống người là vậy
    tìm làm chi một kẻ qua đường

lỡ mai này quán nhớ quán thương
ta không chịu quán đợi chờ đâu nhé
ta chỉ một dòng sông nhỏ bé
nước không trong sao sánh được hải hồ

dẫu là dòng sông ta vẫn phải khát khô
khát tiếng gọi nhân tình êm ái
khát ánh mắt khát bờ môi con gái
khát bàn tay nhỏ nhắn đêm hiền

ghé thăm thôi vẫn sợ quán phiền
ta đành chịu cái tên..lì lợm
không phải vì tình vì hoa vì bướm
chẳng biết vì cái chi chi

Viết bởi viễn khách - 09 Nov 2008 17:56

  • 8. ngominhsơn
    thi nhân gì người quá lời
    tên người tôi thấy như thời đã wen!

Viết bởi huongxuacondau - 09 Nov 2008 17:47

  • 9. Hi Hi Hi Hôm nay NMS bắt gặp được nữ thi nhân rôi.
    Vào nhà thấy toàn là thơ mà là rừng thơ.Hôm nay không vịnh thơ bởi mới đến chơi lần đầu hẹn lần sau sẽ cùng vịnh thơ nhé.
    Chúc người đẹp luôn vui và có nhiều bài thơ mới về tình yêu.
    Thân ái! hẹn gặp lại.

Viết bởi ngominhson - 09 Nov 2008 17:17

  • 10. hỏi người viễn khách là ai
    làm tôi cứ mãi tìm hoài ko ra...
    thấy vừa wen lại vừa xa..
    cớ ghé đến lại đi ra rồi..!

Viết bởi huongxuacondau - 09 Nov 2008 17:13

  • 11. chiều bóng xế thương đường xa lỡ bước
    ánh dương tà quán nào đã tà dương
    ta có hơn chi - một lữ khách tầm thường
    ly rượu ấm mà lòng đâu đã ấm

quán không buồn ta chỉ nghe lạ lẫm
gối chăn đâu mà ánh mắt xa xưa
đêm không rằm vẫn hờ hững sao thưa
lạc xuống chiếu trầm ngâm tư lự

dầu sắp cạn ta ngồi thêm được chứ
có phiền không tiếng dữ đồn xa
mai ta đi rồi ai đứng can qua
cô chủ quán có nhìn trời xao xuyến

Viết bởi viễn khách - 09 Nov 2008 16:18

  • 12. Anh vẫn ngồi đây nơi quán cũ ngày xưa
    Như bao lần em hẹn rồi không tới
    Một cõi đi về vẫn mỏi mòn chờ đợi
    Bước chân ngà em một dạo ghé qua

Khánh Ly vẫn ru tình ngọt lịm những lời ca
Níu bước chân những tâm hồn lạc lối
Nếu thế gian vẫn còn người để đợi
Ta vẫn còn hạnh phúc phải không em?

Đừng như chú dế mèn réo rắt giữa đêm đen
Nghệ sĩ dương cầm không cần ai ghé mắt
Trong đêm tối khi hoàng hôn dần tắt
Ta tung hoành trong vương quốc riêng ta...

Anh vẫn ngồi đây vẫn chờ em ghé qua
Như đêm ba mươi chờ một lần trăng sáng
Như một sớm tinh sương mưa dầm chờ nắng rạng
Như Một cõi đi về như Hạ trắng ngu ngơ...

Ta trở về trong nỗi nhớ mồ côi...

Viết bởi Hạ Vi Phong - 09 Nov 2008 15:55

  • 13. người viễn khách ...sao vừa xa vừa lạ..?
    ghé quán buồn trơ trọi chỉ mình ta
    ghé thăm chi một chiều đã xế bóng tà
    hay người đến rồi quay đi vội vã?!

Viết bởi huongxuacondau - 09 Nov 2008 15:43

  • 14. không dám dừng chân phiền quán lâu đâu
    ta chưa có nơi nào duy nhất
    ta chưa gặp trái tim nào chân thật
    khi đường xa trìu trĩu bôn ba
    cô chủ buồn ta nghe cũng xót xa
    ừ sao nhỉ - có cần khi quán vắng
    ta đang đứng trước biển trời yên lặng
    xin được bình yên tiếp tục hành trình
    trong đời ta có một giấc mơ xinh
    cô chủ quán và nụ cười tiễn khách

Viết bởi viễn khách - 09 Nov 2008 15:37

  • 15. đừng nói lời nghe quá đỗi thê thương
    tôi cô chủ vẫn ra chào viễn khách
    hỏi đường xa người dừng bao nhiêu chỗ...
    và nơi này phải bến đỗi dài lâu..
    cà phê này tôi sẽ tiếp đôi câu
    người phiền não tôi chia sầu tâm sự
    rồi một người người về nơi viễn xứ
    quán trọ buồn có cô chủ tương tư!

Viết bởi huongxuacondau - 09 Nov 2008 14:57

  • 16. quán xinh ơi trở lại để làm gì
    quán không vắng chỉ riêng mình ta vắng
    khi quán vắng ta cần ly rượu đắng
    để xua đời ta đẫm vị chát chua

quán xinh vui hoa quả bốn mùa
ta lạt lẽo vai đời buốt lạnh
khi môi ấm ly cà phê sóng sánh
quán có buồn nhân thế đổi thay

quán không mời ta cũng trở lại đây
rót chút tâm tư vào ly rượu rỗng
trên vách quán ta là chiếc bóng
sẽ tan nhanh sau ánh chớp vô thường

Viết bởi viễn khách - 09 Nov 2008 14:53

  • 17. ôi thơ người gửi tặng thấy rất duyên
    cà phê ấm xua mùa đông giá buốt
    viễn khách xa ghé vào thăm quán lạ
    có khi nào trở lại chốn vừa đi!

Viết bởi huongxuacondau - 09 Nov 2008 13:35

  • 18. có lời nào nói hộ trái tim đau
    chiều cũng nặng như con tàu đưa tiễn
    đâu chỉ buồn riêng mình ga đến
    mỗi bước lặng thầm..mỗi vết tim đau
    .
    ly cà phê có chăng cũng một túi sầu
    rơi từng giọt vào giấc mơ ảo ảnh
    qua hết mùa đông dòng sông vẫn lạnh
    như bờ môi thật thà sau cánh cửa bình yên
    .....

Viết bởi viễn khách - 09 Nov 2008 13:02



________________________________________________________________

 

  1. chẳng giận cá nào chém thớt đâu huynh!
    bởi chẳng muốn bon chen nhiều chi mệt
    cũng thơ thẩn cho đêm dài mau hết
    nhẹ tâm hồn thanh thản mà thôi!

*ờ thì cũng đôi mươi đó thôi
người thắc mắc sao tôi nhiều phiền não...!
đạo nhuộm màu...chưa sâu vào trí não..
duyên cho tròn...đạo hạnh...chưa cao!

*thích giác ngộ ôi! người quả siêu sao!
thơ hay thế kẻ nào hơn người được?
thích thơ thanh..thơm tho thành thần thánh?
có mấy ai ghét chánh lại theo tà..?

viễn khách ơi...tôi cũng thế người xa...
lại bé nhỏ giữa biển đời chật hẹp
ai nói tôi câu từ chưa lễ phép...
ngôn ngữ từ chưa vừa đẹp thế nhân..!

người ghé thăm đã đến bao lần...
chắc quán xưa không cần người lui tới
khách đơn phương sẽ đi tìm quán mới
tôi dẹp rồi quán cũng đó người ơi

thơ của tôi chỉ thoáng chốc câu lời
không trau chuốt nên đâu ngời sáng được
cái gọi là thơ chỉ tôi thôi người hỡi
chỉ riêng tôi nên tôi quí vô cùng

người cứ xem...cứ phê phán ..góp lời
tôi nhận hết nào chê nào có trách
tôi cũng nói tâm tư mình bằng cách
đối thơ thơ .trong sạch chẳng gian tà..!

ai ghét thì họ cứ lìa xa...
người ở lại như mưa mùa hạ...
chẳng lấy đó làm điều gì lạ..
vẫn chan hòa ngân mãi thơ ca..!

Viết bởi huongxuacondau - 23 Nov 2008 10:07

  1. nghe thiên hạ bảo nàng buồn nhân thế
    ta về đây mang hoài bảo của loài rêu
    phủ lên mộ...đứa nào dám kiêu căng tự đắc
    để nghe thơ còn trinh bạch bên chiều

như thượng đế nàng cứ cười kiêu hãnh
ban phát ân tình...
vẫy một làn hương
mà những đứa tầm thường như thế
có khi ôm về gối đầu giường

đất dẫu hẹp nhưng tấm lòng chưa hẹp
thơ chửa hay nhưng đủ cuộc phong trần
và những thứ người ưa gắt gỏng
cũng chỉ là cú pháp đợ thân

văn tải đạo..sao bụng thành rỗng tuếch
bán chẳng ai mua thật cứ như là..
giỏi thì về nhà số chín
xem thằng què gác cổng hội ta

Viết bởi viễn khách - 22 Nov 2008 13:37




 

More...

LƯƠNG NGUYÊN MINH và N. QUỲNH

By phan thanh minh


Không có tiêu đề chỉ là lời tình gởi qua tin nhắn đôi chim non..lắm lửa này đã bị sét T..đánh cái rầm ở Đà lạt đang sống dở chết dở vì...

thơ N.Quỳnh

Đà Lạt ơi..quá xa xăm
nhiều khi rất muốn về thăm một người
chỉ nghe được tiếng người cười
là bao mệt mỏi trong đời tan nhanh...


thơ Lương Minh

Đường xa thì mặc đường xa

Lòng ta đã mến thì ta cứ về
hai người chung một hồn quê

cớ sao ta lại không về thăm nhau ?????



 

More...

MỘT NHÀ THƠ MỘT HỌA SĨ GẶP NHAU CHỖ...THƠ

By phan thanh minh

LÊ SINH THỤC


  • - Hội viên Hội Nhà Báo Việt Nam
  • - Hội viên Hội Mỹ Thuật Việt Nam
  • - Phó chủ tịch thường trực Hội Văn học Nghệ thuật Lâm Đồng
  • ảnh PTM

  •  

     

    THÔI !!!


                                                    Thôi thì em cứ quên tôi

    Có gì đâu ?

    Có - chiều ngồi rượu nghiêng

    Cảm ơn Đà Lạt rất duyên

                                 Để ta có một đêm điên cạnh người

                                                             

    Thì...!


                                 Thì xuân cứ đến vô tư

    Thì ta vẫn cứ thực hư mỗi ngày

    Thì thêm một tuổi càng hay

    Thì đời thêm một gã say với đời



                    Đà Lạt " nghiêng "


                                                     
                                 Dốc xanh nghiêng nắng rực vàng

    Trời xanh nghiêng gió nồng nàn gởi hoa

    Môi hồng nghiêng cháy lòng ta

    Đường son nghiêng bóng thướt tha bao ngày

    Đà Lạt nghiêng

    những chiều say  !!!

     


    ảnh PTM
    ptm



    Thơ PHẠM MINH CHÂU


    ĐÀ LẠT ĐÊM

    Những ngôi nhà ngủ trong rừng
    như cô bé Lọ Lem
    vẻ đẹp Tiên
    huyền diệu
    Thành phố chong đèn
    canh giấc ngủ
    liễu buông rèm
    che Tiên.


    More...