TẾT NÀY..CÓ NHỚ TẾT XƯA

By phan thanh minh



theo em về với phố hoa

có khi thêm được mẹ cha hỏng chừng

xửa rày mình vẫn người dưng

sợ muối hết mặn sợ gừng hết cay


                               trà thơm bao cát vừa đầy

mứt sen ngót chục gà quay ngót lồng

ê hề chả phượng nem công

mấy cặp rượu hồng mấy liễn trầu xanh


                               buồng cau trăm chẳn rành rành

củ kiệu dưa hành dăm thẩu to to

đôi câu đối có chữ phò

tết cho ra trò xuân mới lập xuân


                                hai vai tả vác hữu khuân

chẳng được tình gần đánh tiếng tình xa

nhà nàng lộng lẫy hiện ra

dạ thưa..tía..

cháu đem qua...

má...mừng...


                      lễ tết




More...

Một thoáng TRẦN TỊNH YÊN với KÝ ỨC PHÙ SA...

By phan thanh minh



Ký ức phù sa


Đó cũng là tựa đề tập thơ rất dễ thương của Trần Tịnh Yên - nhà thơ của đất kinh kỳ thơ mộng thuở nào - thú thật  là tôi đã vô cùng hạnh phúc khi nhận được tập thơ này do chính  tác giả gởi tặng dễ thương ở chỗ khổ giấy nhỏ nhắn trình bày đẹp trang nhã sách 80 trang với 46 bài thơ cũng mỏng mảnh như thế nhưng nhìn rất thơ càng thơ hơn nữa khi chính tác giả tự viết lời phi lộ cho mình tôi rất hợp với anh ở điểm này bởi lẽ chẳng ai có thể thay thế cho mình bằng mình để nói hộ những gì mình muốn nói...:

...năm xưa qua ngõ sân đình

có người nhặt được mối tình ai rơi

Ký ức phù sa là tiếng kêu chiều của ngộ - nhận - hư - vô đồng vọng lên hơi thở không ngừng của trái tim mật ngọt và nỗi thao thức triền miên của những tâm hồn khát khao đi tìm lại một thời huy hoàng của cỏ xanh lộng lẫy hoa tươi..Đôi khi vọng động trong cõi thiền tình hư ảo rồi tịch lặng theo sương xanh.

Trên tàu sen lục

tàn rồi

Giọng trầm thổ ngữ

chim đồi

đã bay

Tình tôi

lợp lá heo may

Gió hoang thai thồi

đã gầy mắt em..

Em của thi sĩ như con thuyền độc mộc hoang thai giữa lênh đênh mùa thu hoàng lạp lặng lẽ thả giấc mơ vào sương mai trên dòng Hương Giang biêng biếc để gọi người thơ quay về vùng ký ức yêu thương của mình đầy ắp kỷ niệm thuở nào

Mượn sông

 một nhánh rong vàng

Thắp tình em

giữa

hai hàng thiên thu

Không biết cái tuổi học trò ngày xưa của anh có phải trăn trở trong cái nghèo thi vị như thời tôi không không biết những ước mơ thần tiên ngày xưa của anh có đơn điệu như tuổi tôi trong thời bom đạn triền miên không..mà hồn thơ còn mãi lắng đọng nhiều năm sau ngày hoà bình mới bung vỡ những nẻo quyên ca ( 2000 ) Áo mơ phai ( 2004 ) và tập thơ này Ký ức phù sa 2008 mới lặng lẽ trình làng.. Chậm nhưng còn kịp kịp để cho hồn thơ thăng hoa cùng bạn bè cùng năm tháng để rồi quay về với sương mờ khói toả..rõ là :

Nhân diện bất tri hà xứ khứ

Đào hoa y cựu tiếu đông phong

                       ( Thôi Hộ )

Đó mới là đỉnh của nghệ thuật là thượng nguồn của sự yêu thương như dòng sông có khởi thuỷ mà chẳng có điểm dừng những giọt nước sông trong trẻo kia bé nhỏ kia..đã đi về đâu trong cõi tạm nhân gian này phải chăng từ trong máu của mẹ của em trong hơi thở của muôn loài có mức giới hạn sinh tử.

Chuông chùa

đổ phía heo may

Là chiều dưới trúc

tôi say bên đình

Em tìm cửa Phật

nghe kinh

Tôi về

nhặt được mối tình ai rơi

Có điều gì đó đang lay động trong lòng ta phải chăng đây giống như những ca từ rất nhân sinh của Trịnh những cọng buồn cỏ khô những mắt xanh xao những lá thu mưa reo mòn gót nhỏ..để nên em hình hài trôi dài trôi mãi trôi trên ngàn năm...Ở đó ngôn ngữ thiền vẽ nên bức tranh đời sáng tối bằng nét cọ nhục dục của muôn loài oái ăm thay đó lại là chốn quay về của mọi kiếp nhân sinh trăn trở trong cái thế giới ngục tù đầy biến động bất an này.

Bốn câu lục bát mà tôi vừa trích dẫn trên đây của Trần thi sĩ đã quá độ chín thấu chín mọng như quả thị trong cái bị của bà già trong một  câu chuyện cổ tích xa xưa..có chút huyền thoại có chút nhân gian có tình...Nhưng tôi hơi tiếc...nếu tác giả thay cụm từ mối tình ai rơi bằng bóng hình ai rơi thì hay quá..một đàng là kế thừa một đàng sở hữu chân chính tuy là cùng động tác nhặt như nhau.

Có một điều mà tôi biết và tôi cũng trăn trở là tôi chỉ viết được tàm tạm những câu thơ xưa xưa cổ cổ bước theo dấu chân người đi trước để không biết hỏi mình điều gì cái hiện đại và hậu hiện đại gì gì đó xin để cho người khác. Chính vì vậy khi nhận được tập thơ này của Trần Tịnh Yên tôi cũng như mọi người là thường tìm bài chủ đạo đọc trước đó thường là bài thơ được tác giả lấy làm tựa đề cho toàn tập..

Trần Tịnh yên cũng không ngoài lệ đó nhưng tôi thất vọng thất vọng không phải bài thơ không chuyển tải được điều gì mà tiếc cho tác giả dám đem phế táng một tình yêu nào đó trong tâm hồn mình cho cát bụi phù sa

Trong giấc mơ phồn thực

Khổ hạnh

dưới chân tháp nghiêng

Tiên cảm về những lời yêu em

giấu sau ngực lá

Những giấc mơ

chẳng bao giờ được giải mã

Tôi hoả táng

       tình mình

             trong ký ức phù sa

Vâng đó là thơ là nỗi niềm riêng tư của Trần Tịnh Yên..điều này chỉ có thể nói với riêng mình trong tâm thức trong tiếng thở dài hoài niệm nhưng với bạn thơ người yêu thơ thì khó có thể chấp nhận được bởi

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở

Đời mất vui khi đã vẹn câu thề...đó sao

Chính cái tâm tưởng không nhất quán của người làm thơ đôi khi lại đẻ ra những câu thơ tưởng chừng vô lý nhưng lại rất là thơ ta liên đới

Vườn non

lá quẫy gọi chồi

Về giữa lạ

cỏ mọc lời chiều hoang..

Đã là vườn non mà còn quẫy gọi chồi thì hơi bị lạ..nhưng đó là cái lạ Trần Tịnh Yên là thơ của cái không thơ là ngôn ngữ của cái không biên giới ngôn ngữ

Em môi nụ hạ

xa rồi

Còn phơi dáng đỏ

bên đồi lá thưa

Dẫu biết Phật tức tâm Tâm có em Em là Phật Phật trong ta  ( kinh sa mạc ) thì vô cùng bởi mọi sự giải thích đều khập khiễng cái suy diễn của người này có thể có lý nhưng áp dụng với người kia thì có vẻ cao đạo xa vời yêu nhau cau sáu bổ ba ghét nhau cau sáu bổ ra làm mười cũng chẳng giúp được gì khi mà tình yêu chủ kiến đã muốn đem đi hoả táng cho xuôi...

Không biết mình có thiên về lục bát không mà những câu thơ sáu tám của Trần Tịnh Yên đã làm cho mình bối rối ngất ngây..

Có người

Tình là vết thương

Hồn như quán vắng

bên đường cái quan

Có người

lòng vẫn bỏ hoang

Đời như hạt nước

rụng tràn khe khuya

thì không bàn cãi không chỉnh huấn được gì thơ phải chăng là tiếng nói của tình yêu dị mộng chất chứa trong nó những khổ đau hoan lạc của một đời người phải chăng là một phúc âm buồn của cõi người tạm bợ muốn được xẻ chia

Ngày em

quảy mộng về đông

Có người đi sắc

 về không

một người

phải chăng Trần Tịnh Yên cũng đã từng ngồi đối ẩm với Trịnh trên cái bàn nhân sinh nhân quả này chăng để rồi khi phủi tay cát bụi lại trở về với cái bản ngã không cùng của tạo hoá để khỏi vui khỏi buồn với nhân gian

Có người

người đã bỏ quên

Hồn như giếng lạ

khô bên nghìn trùng

Quả là đạo vị nhưng tiếc thay tác giả không dám phén đi một từ thừa trong khuôn phép của lục bát đành vậy thôi...

Qua 46 ảo khúc dung dị nhưng rất thơ này tôi chỉ lạm bàn đôi vần lục bát rất Trần Tịnh Yên ngoài ra còn nhiếu thể thơ khác nữa cũng được tác giả trao gởi trong 80 trang sách mỏng mảnh này để mong ai đó cảm được. Những thể thơ khác đó có thể tác giả thử nghiệm hay trải nghiệm cũng còn đang mở ngõ..

Chiều nay

bên cỏ giao mùa

Em đi

cổ tích bỗng lưa thưa buồn

Lên hoang vu

bỏ mưa nguồn

Xa em

ta thấy thiên đướng mất vui

Rất khó nói chỉ cảm thôi cũng đủ mệt nhoài bốn câu thơ này tôi xin thay cho lời kết bởi nó như bốn mệnh đề độc thoại độc lập mà tôi thì bé nhỏ vô cùng...

Cảm ơn tác giả đã cho đời những vần thơ sâu còn sâu tới chừng nào thì tôi không đo nổi chỉ biết rằng Liên Hiệp các Hội Văn Học Nghệ thuật Việt Nam đã trao giải 3 cho tập thơ này trong năm 2008 trân trọng chúc mừng.

Vinh danh cho một người thơ một đời thơ..âu đó cũng là cái hạnh của những người cầm bút chân chính vậy

                                     Đà Lạt 22 giờ 18 ngày 12.1.2009

             

                                             

More...

trìu mến gởi về em..

By phan thanh minh



Thắp ngọn nến hồng đêm nguyệt thiện

người con gái bước ra từ sự dịu dàng

cỗ xe lân tinh chở lời thỉnh cầu về biển

mùa thu thắng cương đạo tràng


                          Trang thơ mười năm buồn để ngỏ

tiếng chuông

dùng dằng

đi chậm trong sương

nắng đưa mẹ về từ muôn trùng nỗi nhớ

gội lấm từ quang

sạch bụi vô thường


                          Ngọn nến thắp hồng môi thiếu nữ

tâm bi vô lượng ngữ ta bà

ngân vọng lời kinh

tha thiết mẹ

chắp tay nguyện cầu

lệ ngấn

từ hoa..!


                          Mùa dâng nến


                          tặng M..

More...

MÙA XUÂN ĐANG ĐỢI..

By phan thanh minh



Mưa xuân mắc võng sang hè

tàn hoa bối rối sáo ve gọi tình

chạm môi khúc hát sân đình

nửa chông chênh nhớ

nửa bình yên thương


                           Đầu cành xuân chúm chím hương

đàn ai rót mật thêm vương vấn lòng

che chiều muôn phím tơ nhung

chiêng chao tóc đợi thẹn thùng màu mây


                           Ửng hồng đôi má thơ ngây

ước mơ thoa phấn hây hây trúc đào

mưa về nõn nụ ngày sau

cài then tơ lụa bí bầu ngậm hương


                  Mùa xuân đang đợi



More...

NGƯỜI ƠI..TÓC ĐÃ NỬA CHỪNG LẬP ĐÔNG

By phan thanh minh



lẻ bông hoa chuối bên rừng

người ơi..tóc đã nửa chừng lập đông

một mình trăm nỗi nhớ mong

hình như núi cũng ngóng trông người về


                               lở bồi vạn thức sông quê

ngược xuôi con nước mải mê phương ngàn

khổ lòng rêu bụi thời gian

niềm riêng canh cánh lo toan bời bời..


                                gió cười bối rối phương tôi

đành hương của nụ

đành mùi của hoa

vẫn rưng rức phận đàn bà

vẫn đau hao khuyết

vẫn xa xót thầm


                               bờ môi cắn chặt đêm nằm

giọt mưa thương đất bao năm nghĩa tình

người về cởi nút hoá sinh

cây già hoa trẻ nên bình thiên hương


                      mong

ảnh nude - Thái Phiên

More...

HỘI NGỘ CÙNG CLB VNWEBLOGS CAO NGUYÊN

By phan thanh minh

Mỉnh chỉ tiếp nối thêm vài hình ảnh mà Lê Công bỏ sót trong ngày thành lập Hội vnweblogs Đà lạt - Lâm Đồng..

cái này không phải...
.
xầm xì to nhỏ nhỏ to
thì ra rửng mỡ ăn no sắm tuồng

thì ra


Chủ tịch hom hem...


nâng ly..ảo



Chín..con số may mắn

Cái bánh sinh nhật..thứ




sếp..de gage



Ban..nội trợ


tặng...

Chân thành cảm ơn nhà thơ Nguễn Tấn On đã đến chung vui cùng gia đình weblogs Đà Lạt non trẻ và đã gởi tặng chúng tôi những bức ảnh thân thương này..
TM gia đình weblogs Đà Lạt chúng tôi trân trọng mời anh tham gia vào sân chơi ảo đầy nghệ thuật này chúc anh và gia đnh2 một năm mới 2009 an khang hạnh phúc

More...

LẠNH ƠI..XUÂN VỀ

By phan thanh minh



Sáng nay mùa chuyển giao

đã thấy lâng lâng từ màu nắng ấm

những nốt nhạc xuân đã đơm cành bụ bẫm

lá đã vào xanh...


                             Bóc tờ lịch cuối cùng tay chạm vào xuân

tim bối rối trước hàng hàng nụ biếc

lòng nở đầy hoa buồn đau quên hết

xuân thanh tân trời đất giao hoà


                             Rạo rực hương nguồn gió cội quanh ta

gương lộng lẫy vẽ thêm tà áo mới

môi hào phóng nụ yêu chờ đợi

xuân vào hoa rạng rỡ câu cười


                             Nguyên bản tinh khôi mắt mẹ tuyệt vời

đẹp như nắng sau ngày giông bão

dẫu còn đó gió sương tần tảo

hoa được mùa thăm thắm dung nhan


                            Thế là giêng đã mở cánh hồng quang

xuân thị hiện từ non nõn lá

căng mạch yêu thương cho đời rộn rã

nắng xinh tươi trải thắm quê nghèo


                    Xuân về



More...

hôm qua ngày vui của nhóm Bloggers Đà Lạt...say quá

By phan thanh minh


Uống no tia nắng ban sơ

vẫn khát điệu côn trùng long lanh xâu chuỗi

gót nghèo vô phương sạch gội

cát tường biển ngóng phù sa


                        Căng mạch nguồn là những tế bào hoa

thôi thúc loài cỏ non mơ ước

những bia tượng vùi sâu trong đất

đang trồi lên làm khách thời gian...


                        Mùa chưa qua ngưỡng duyên

chưa bắt nhịp vị lai quá khứ

suối cạn dòng

mưa chiết tự

xuân đi xuân đến mãi còn xuân 


                        Uống căng ngày hồn nhiên

ép dải sông thơ quanh miền an lạc

lặn thơm vào câu hát

ấm nồng đậu xuống môi khô...


                 Uống

ảnh PTM



More...

CƠN ĐAU..BÌNH YÊN

By phan thanh minh



Ném vào tôi tia mắt lưỡi lam

chiếc lá dậy thì buổi sáng

không nỡ để mùa đi theo hành trình thầm lặng

còn đóa tinh khiết nào làm rạo rực tôi nữa không em ?


Hái ngọn cúc tần trên đôi môi hồn nhiên

tình yêu rụng câm theo tín hiệu hoàng hôn ngoài vùng phủ sóng

biêng biếc màu vô vọng

nụ hôn bước ra từ tiếng thở dài trong khoảnh khắc đam mê


Ném vào tôi những cách chia

sửng sốt xa bầy chim di trú

đất nở ngọt chồi thơm từ đêm hồng dị thảo

em chẳng còn cho tôi những cơn đau bình yên


Cơn đau bình yên




More...

ĐƯỜNG VINH QUANG KHÔNG CÓ MỨC CUỐI CÙNG

By phan thanh minh



Sóng tiếp chân mây đất tiếp trời

tóc thề ai lỡ rẽ đường ngôi

nửa xanh làm khách ngày thơ ấu

nửa trắng chênh chao chuyện lở bồi


                        Biển xanh ai ém dòng dư lệ

neo đời lơ lửng mảnh trăng nghiêng

môi chưa ửng thắm ngày ân ái

mắt đã se cay lỗi ước nguyền 


                        Sông rộng xa vòng tay thề hẹn

tóc cài năm tháng giữa đường ngôi

nửa xanh đã ướm màu quá khứ

nửa trắng nghêu ngao chuyện khóc cười...


                 Đường ngôi

More...